Trang chủ / Văn hóa - Văn nghệ

Hương cau

Thơ của Phạm Thương Hợp

Em sang gói kín nắng vàng

Chan hoa cau trắng cho nàng gặp anh

Anh qua tưới mát trầu xanh

Cho hoa quấn nụ cho nhành ôm cây.

 

Vô tình gặp gỡ nhau đây

Trao nửa ánh mắt... đã ngây ngất rồi

Hoa cau em nhoẻn miệng cười

Mà sao nghiêng ngửa một đời nam nhi.

 

Người hờn giận... cứ đi đi

Để tôi phong kín những gì trong nhau

Giàn trầu xanh với buồng cau

Tơ lòng chẳng dứt... một câu chung tình.

 

Hình như chuyện của chúng mình

Như hoa cau trắng lung linh ngạt ngào

Hương cau thơm mãi dạt dào

Còn in dấu ấn... đường vào tim ai.

 

Mộng vô thường một đêm dài

Giật mình tỉnh giấc sao mai lưng đồi

Người đi về cuối chân trời

Để hoa cau rụng trọn đời tương tư.

21/2/2019

Trong hình ảnh có thể có: thực vật, món ăn và thiên nhiên

GIỖ MẸ

Ôi...! hương khói gọi mẹ hiền đã khuất

Từ xa xăm hay trên cõi niết bàn

Xin hãy nghe lời nguyện cầu thành thật

Của đứa con... lòng trĩu nặng xốn xang.

 

Hãy ban cho con điều thiêng liêng nhất

Tận cõi lòng... năm tháng chẳng hề phai

Ôm nỗi đau... bóng mẹ dù đã khuất

Còn trở trăn suốt những tháng năm dài.

 

Mẹ ơi mẹ...! nếu kiếp sau có thể

Mẹ trở về... mang thai lại đời con

Bởi con ước... đời đời con mong ước

Trời ban con ơn phước ...

Mẹ....

Mà thôi.

SCOTLAND 2/3/2016 (24 tháng Giêng)

Nguồn Tác phẩm mới/Nxb Hội Nhà văn