Trang chủ / Tin tức

Chỉ một riêng em!

Kỷ niệm 108 năm Ngày Quốc tế Phụ nữ (8/3)

Thơ của Trần Chính (Quỳ Hợp, Nghệ An)

CHỈ MỘT RIÊNG EM!

(Tặng vợ yêu)

Cuộc đời người ta có nhiều điều để nhớ!

Có những khát khao hoài bão trùng phùng

Có cả một trời yêu muôn cô gái đẹp

Có những tua vi hành du lịch tận trời xanh

Cuộc đời người ta trăng gió yến oanh

Họ nô đùa như tuổi thời niên thiếu

Hạnh phúc trào dâng xiết bao kỷ niệm

Biết bao người mơ ước không tên?

Anh chỉ có một riêng em để nhớ!

Một chiều xuân, một quán nhỏ bình yên

Anh chỉ có một triền đê yên ả

Ngồi bên nhau tím cả hoàng hôn

Anh chỉ có một thiên đường tình ái

Mồng tám tháng ba nhớ mãi về em!

Ngày phụ nữ đòi quyền bình đẳng giới!

Ngày tự do cho mọi lứa đôi

Anh chỉ có một em thôi để nhớ!

Một nụ hôn tắm ướt bờ môi

Một nụ cười, hẹn hò, xao xuyến

Một bờ vai bé nhỏ chiều mưa

Anh yêu em ấm áp cả không gian

Mãi thắm đỏ như hồng nhung kì vĩ

Cuộc đời này yêu chỉ một riêng em./.

06/3/2019

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười, ô tô và ngoài trời

Nhà thơ Trần Chính và vợ

BÔNG ĐÙA

Em nói mai sẽ về thăm mẹ!

Tiện ghé thăm anh nơi biển quê mình

Anh hớn hở chờ ngày hội ngộ

Chờ dáng hình người yêu nhỏ xa xôi!

Đã lâu rồi em không về ngoại

Nên chẳng được gặp nhau như lúc tuổi thơ

Ngôn ngữ tình yêu khép không gian gần lại

Bằng thông tin điện thoại bên tai

Được tin em về nên lòng bối rối?

Chỉ mai thôi sẽ được nghe em nói

Được nghe tiếng cười rộn rã trên môi!

Chỉ mai nữa được gặp người yêu tới

Được nắm tay nhau bằng ngôn ngữ không lời!

Phút chờ em anh nhìn về biển lớn

Biển mênh mông cuối tận chân trời

Gió vi vu ru khúc nhạc không lời

Hàng phi lao uốn mình như thầm gọi?

Về đi em anh đã đợi lâu rồi!

Chắc đường xa nên em về muộn?

Anh thẫn thờ theo con sóng buông lơi

Chỉ thoáng thôi là em sẽ tới

Sóng xô bờ xao xuyến trong tôi

Nỗi nhớ trào dâng muốn xé đôi hai nửa!

Nửa cho em và nửa cho anh

Nỗi nhớ ngẩn ngơ như trẻ con chờ mẹ

Đi chợ về mẹ cho chiếc bánh đa

Chạy tung tăng khoe bạn khắp mọi nhà

Chia nhau ăn, dung dăng, dung dẻ

Màn đêm buông vầng trăng chia đôi nửa

Em không đến nên trăng không tròn nữa

Phôn cho em mà tim như nghẹt thở

Hồi hộp chờ nghe một tiếng a lô!

Chuông reo mỏi em không bắt máy?

Lệ nhạt nhòa rơi xuống biển đong đưa!

Sóng ơi sóng! dạt dào chi mãi nữa?

Biển biết không, nàng chẳng đến nữa rồi?

Sao em nỡ "BÔNG ĐÙA" như bọt biển?

Ôm sóng vào bờ rồi vội vã đẩy ra ./.

29/2/2019

Nguồn theo sách Giọt sương và tia nắng xuất bản năm 2017